 | Thông tin liên quan: Mạn bàn về quy hoạch Hà Nội mở rộng27/08/2010 01:33' PM Bỏ quên những giá trị của quá trình hình thành và phát triển vốn được đặc biệt nhấn mạnh cả trong chiếu dời đô của Lý Công Uẩn lẫn trong quyết sách mở rộng Hà Nội được chính Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng báo cáo trước Quốc hội là “dựa núi nhìn sông” đồng nghĩa với việc xóa sạch nét bản sắc cơ bản nhất của cả ngàn năm ông cha ta vun đắp cho thủ đô yêu dấu. (Phải chăng là quên đi lịch sử?) Không khẳng định được vị trí trung tâm hành chính quốc gia trong khi đây đáng ra phải là mục đích cấp thiết và chủ đạo nhất, né tránh nhường khó khăn lại cho con cháu đời sau, có nghĩa đã gác lại đến gần nửa thế kỉ khát khao có một hình hài bền vững cho quy hoạch Hà Nội mở rộng... Con thuyền, phù sa01/03/2010 03:38' PM Đôi khi tôi tự hỏi cái ngày Lý Công Uẩn đến vùng bờ bãi phù sa ven sông Hồng, thấy những ráng mây vàng như một con rồng bay vút lên, chính ngày đầu tiên ấy ông đã ngắm con rồng Thăng Long trên mình ngựa hay trên thuyền? Chúng ta biết ơn sách04/05/2009 03:23' PM Nền văn minh nhân loại sẽ lụi tàn nếu một ngày những người viết tuyệt chủng. Và sự đọc và nhận thức của con người cũng sẽ biến mất. Điều đó sẽ không xảy ra. Giả thiết ấy hoàn toàn trái khoáy trong kỷ nguyên tri thức, cả nhân loại đang tận dụng mọi cơ hội để thúc đẩy sự hiểu biết để vận hành đời sống trên địa cầu theo hướng tích cực. Chúng ta không nằm ngoài dòng chảy ấy. Vì sao người Việt không mê đọc sách?22/09/2008 08:37' PM Đối tượng chúng tôi muốn nói tới trong bài này, không phải là một vài người Việt đặc tuyển, mà là người Việt nhìn bao quát, người Việt nói chung; Hành động “đọc” không đơn giản là việc ngồi vào bàn, mà là cả văn hóa đọc với cơ cấu phức tạp của nó... Xây dựng văn hóa người Hà Nội: Phải từ ý thức mà nên07/05/2007 02:24' PM Nhiều người đã từng đi tham quan nước ngoài đều nhận thấy. Ở Hà Nội hành vi mất an ninh trật tự, gây ô nhiễm môi trường, hàng quán lộn xộn... tại nơi công cộng, đặc biệt tại các khu di tích, điểm du lịch văn hóa còn tồn tại nhiều. Nguyên nhân chính của tình trạng này vẫn là do ý thức của người dân. vì vậy việc tuyên truyền, giáo dục ý thức văn minh đô thị là rất cần thiết. Lăng xê tự truyện10/04/2007 10:15' AM Bên cạnh những thành công văn học của các nhà tiểu thuyết hàng đầu, thành công của các tự truyện đã khiến cho văn hoá đọc của nhân loại trở nên sinh động. Ở ta, tự truyện, hồi ký, nhật ký (một dạng khác của tự truyện) rất được bạn đọc yêu thích, nhất là của các cây đại thụ trong nước như Tô Hoài, Nguyễn Hiến Lê, Phùng Quán, Nguyên Hồng... và với các tác giả nước ngoài gần đây nhất có Tư Mã Yến, Hillary Clinton... “Hà Nội đang được quản như một cái làng”25/12/2006 02:43' PM Dưới góc nhìn của những người ít nhu cầu ra phố buổi tối, lệnh cấm một số loại hình dịch vụ hoạt động quá 12h đêm mới đây của thành phố Hà Nội không có vấn đề gì. Nhưng với nhiều người khác, đó là sự giới hạn nhu cầu của người dân, quyền tự do buôn bán, thậm chí can thiệp vào một nét văn hóa truyền thống của người Hà Nội. Lạm phát sách… “dạy làm quan”!08/08/2006 02:35' PM "Dạy làm quan" - Điều ấy không phải không cần thiết, nhưng trước nhất hãy dạy con người sống đúng với đạo lý làm người, thẳng thắn, chân thành và biết yêu thương đồng loại... Sách để bày và sách để đọc12/07/2006 08:29' PM Tặng sách là một hành vi văn hoá rất đáng trân trọng và nên khuyến khích. Vì sách là sản phẩm của tri thức, của trí tuệ... được văn bản hoá, lưu truyền mãi mãi. Nhưng như lời nhà văn Anh Bernard Shaw đã nói: "Thường thì sách tặng người ta ít đọc". Phải chăng là không bỏ tiền ra mua thì người ta không thấy quý sách và không thích đọc nó hay sao? Nghịch lý sách - có không?11/07/2006 09:00' PM Chuyện viết sách, xuất bản sách, phát hành sách thì nhiều. Vui có, buồn có và cũng lắm nghịch lý. Sách ghi chú thích là “tham khảo nội bộ” mà trên thực tế lại phát hành rộng rãi... "Mọt sách" ét-vê21/02/2006 09:32' PM Thà nhịn một bữa cơm, bớt đi một ly cà phê để “tậu” về cuốn sách mà mình thích, đó là phương châm sống của những sinh viên “nghiện sách”. Người trẻ: Lười đọc hay không biết chọn sách?07/01/2006 09:17' PM Tố Tâm, giá 2.000 đồng/cuốn; Lão Tử, 6.000 đồng/cuốn... Những cuốn sách rất có giá trị được “đại hạ giá” vẫn không được các bạn trẻ ngó ngàng... Sách trên mạng “Sạch” và “đen”27/11/2005 09:05' AM Đọc sách trên mạng đang là một thú giải trí của giới trí thức trẻ. Thế nhưng, việc tìm chọn những trang web… “Sạch” cũng là một khó khăn với bạn đọc... Tại sao trên báo chí lại thưa vắng các bài điểm sách?17/08/2005 03:22' PM Một mặt trong tâm thức của nhiều người, văn chương là một cái gì ghê lắm, danh giá để đời, tên tuổi đi vào lịch sử. Mặt khác thông tin trên mặt báo về văn học lại nghèo nàn nhạt nhẽo. "Kính nhi viễn chi", người ta lảng tránh. Trong sự thông tin kém cỏi như vậy, riêng phần đọc sách vì không màu mỡ riêu cua câu khách được tí nào, nên càng bị ghẻ lạnh. Ngổn ngang… sách trên mạng09/07/2005 10:17' AM Khi mà văn hóa đọc tưởng chừng mai một, khi giá sách văn học bị đẩy lên quá cao thì có một bộ phận bạn đọc đã trở thành độc giả trung thành của các trang web trên mạng. |
những ngày oi bức cuối hè. Dông lúc nào cũng như dọa dẫm ở một góc trời, chỉ trực chờ đổ nước làm ngập đường phố. Vậy mà đi qua các phố sách, nhất là các phố Đinh Liệt, Nguyễn Xí, vẫn ghé thấy kẻ ra người vào đông đúc lắm. Hình như độc giả Hà Nội chưa bao giờ quay lưng hay thờ ơ với sách? Và điều đó khiến chúng tôi phải đặt câu hỏi tại sao những “đại gia làm sách” vẫn phải “lăm le” tìm đường Nam tiến như một số thông tin đại chúng cảch báo?
Bề ngoài của tình hình đến với "con đường tư tưởng của nhân loại" ở thủ đô, mới nhìn qua xem chừng rất khả quan.
Chúng tôi bước vào những nhà sách "lộ thiên" ở các phố Đinh Liệt - Nguyễn Xí và những nhà sách "chìm" phía sau ngõ Tràng Tiền mà đường vào phải bước qua hàng loạt mê cung tranh, ảnh lưu niệm - nơi có sách giảm giá quen thuộc nhất với người Hà Nội. Chưa bao giờ sách liên tục được in mới hàng loạt, phong phú, đa dạng như hiện nay. Trên tất cả quầy, kệ, giá của các nhà sách đều có đủ chủng loại rực rỡ, hấp dẫn của các tên sách, loạt sách khác nhau. Nhiều nhất là tác phẩm văn học trong và ngoài nước.
Sách cổ điển được in bìa cứng, màu bắt mắt, giấy trắng tinh, thật "bõ" công của những ai ham và muốn sưu tam sách, xóa đi nỗi khổ sở của thời sách phô tô từ những bản giấy đen và đay vun mía nổi cục, có những trang phải căng mắt lên mà "dịch". Tiểu thuyết, truyện ngắn của văn học Trung Quốc hiện đại nhiều vô kể. Những cái tên như Mạc Ngôn, Giả Bình Ao, Vương An Úc, Thiết Ngưng, Vệ Tuệ, Cửu Đan, Sơn Tuyết, Quách Kinh Minh... hay các tác phẩm bestseller như Mật mã Da vinci, Pháo đài số, Hồi ức một Geisha... thi nhau ngự trị trên giá. Về hàng nhì của sự phong phú là sách tham khảo, các loại hồi ký, tự sự, tự truyện của những nhân vật nổi tiếng thế giới, sau đó mới đến sách triết học, tiểu luận, tôn giáo, hướng dẫn học ngoại ngữ, từ điển, vi tính, kiến thức phổ thông...
Ở Sài Gòn có phố sách cũ Nguyễn Thị Minh Khai, Đà Nẵng có phố sách cũ dọc sông Bạch Đằng, Huế có sách cũ ở phố chợ Đông Ba - An Cựu... còn Hà Nội, sách cũ và sách mới lẫn lộn nối nhau ở phố Láng. Đây là nơi bày bán sách cũ có quy mô từ to đến nhỏ, ngoài những sinh viên, học sinh vốn ít tiền đa phần tìm mua các loại giáo trình và sách tham khảo, khách quen chỉ là giới trí thức muốn sưu tập, tìm lại những cuốn sách quý, hiếm chưa được tái bản. Sách gì cũng có, từ cuốn "hot" nhất đến những cuốn sách chất lượng giấ, mực in kém, tinh ý sẽ phát hiện được ngay. "Tiền nào của nấy", sách chất lượng in kém mới được "đại hạ giá" 30 - 50% chứ!
Ở Hà Nội còn có một lực lượng bán sách rong với giá gỗ nhỏ trong tay sẵn sàng phục vu đến tận các nhà hàng, quán cà phê, ký túc xá. Giá cả tất nhiên cũng đội lên bởi được tính với cóng đi, để “tái sản xuất" tiếng rao lanh lảnh mọi lúc, mọi nơi.
Bên cạnh thị trường sách phô tô, Hà Nội còn có một thị trường sách ảo. Gọi là ảo, bởi đa phần những địa điểm bán sách này đều là nhưng địa chỉ chỉ truy cập được thông tin về sách mới, sách cũ, giá cả các loại sách. Đó là trang web của một số nhà xuất bản, một số địa chỉ bán sách trong và ngoài nước mà hầu hết những thư mục "bỏ hàng vào giỏ" dành cho khách muốn mua hàng qua mạng đều là các dịch vụ đang chờ khởi động.
Nỗi niềm người bán
Nếu cứ theo quy luật cung cau mà suy đoán thì độc giả thủ đô quả đã tiêu thụ một lượng lớn sách so với cả nước, nhưng thực tế thì sao?
Trái ngược suy nghĩ của chúng tôi, hầu hết nhưng người bán đều trả lời qua quýt về những con số khiêm tốn lượng sách bán ra và cho nhận định khá ảo não.
Chị Hồng Thanh, chủ nhà sách số 5 Đinh Lễ cho biết: "Đừng tưởng người vào hàng sách đông thì lượng sách bán được nhiều. Không hiếm người rảnh rỗi đi... lượn phố sách. Có những người lâu lâu không xem qua sách vở mới, đi xem xem có gì hay không. Nhưng bao nhiêu sách mới, sách hay, nào Rừng Na uy, nào Đường đến với nhà Trắng của W.G.Bush… mà vẫn không buồn nhấc lên xem. Người Hà Nội bây giờ vẫn còn đi đọc sách "cọp" hoặc đi "coi” là chính. Cũng may là còn có người coi! Thế nhưng phải có người mua mới có kẻ bán chứ. Nếu không, tại sao nhà sách vẫn mọc lên ngày một nhiều? Úi dào, thì cũng chỉ là bán qua loa. Thỉnh thoảng, cả mấy năm mới có một đợt bán sách sướng tay như Nhật ký Đặng Thùy Trâm. Trước đây có Cánh đồng bất tận. Bóng đè, gần đây có Vết sẹo và cái đầu hói. Mật mã Da Vinci, Pháo đài số đều là của tác giả Brown, nhưng bán vẫn chậm. Nhiều người thấy sách mới bắt mắt, cứ tiện tay cầm xem, thay đề trên năm mươi ngàn là chắt lưỡi bỏ xuống. Chỉ có giảm giá trên 40% mới may ra...
Đại đa số người bán sách đều có chung nhận xét là những cuốn sách mà độc giả Hà Nội bây giờ thích mua là những cuốn đã được phương tiện thông tin đại chúng "đọc hộ" trước. Ở tầm thế giới có Harry potter, Chiếc Lexus và cây Ôliu. Bí mật chôn vùi - Sự thật tàn bạo... ở mức trong nước có Mãi mãi tuổi 20, Nhật ký Đặng Thùy Trâm, Mối tình online, Phải lấy người như anh, Tiểu long nữ, Vương quốc ảo… và loại sách được gắn bên ngoài bìa dòng chữ “Sách bán chạy nhất trong năm”, Tác phẩm mang tính thời sự gây chấn động dư luận, Best-seller, Cuốn sách của mùa hè năm 2006…
Theo anh Nguyễn Việt - cán bộ quản lý mạng của một Nhà xuất bản, thì việc bán sách trên mạng ở Hà Nội cũng kém xa TP. Hồ Chí Minh. Miền Nam còn có các trang web của nhà sách Minh Khai, Phương Nam phục vụ bán hàng qua mạng. Ở Hà Nội, ngoài địa chỉ www.sachviet.com, thì sách trên mạng vẫn là số 0. Nguyên nhân chính là người Hà Nội chưa có thói quen mua sách qua mạng, chưa quen và chưa tin tưởng, lại không trả giá được. Đã vậy sáu Nhà xuất bản có trang web thì giao dịch mua bán vẫn bỏ ngỏ, có lẽ do giá bán sách không đủ bù lại những chi phí giao hàng theo đơn.
Nói gì thì nói, việc hàng loạt sách best-seller bán chạy so với các loại sách tốt, quý hiếm nằm "ngáp ruồi" trên thị trường sách Hà Nội vẫn đang là một thực tại. Chưa kể, trong một bộ phận độc giả Hà Nội, có mặt cả những thế hệ 7x, 8x bên cạnh những anh đạp xích lô, chị bán hàng rong đều ưa những loại sách không biết nên xếp vào "ô" nào cho phải với các tên rất "gợi tò mò" như Phía sau ánh sáng đèn mờ, Bùi Tiến Dũng và những người đẹp, Đời vũ nữ... vốn mỏng tang, bìa lòe loẹt với các hình mẫu chân dài "con nhà nghèo", “lá cải" trên cả sách ba xu một thời. Một bộ phận chỉ có thói quen đọc các báo công an, thời trang, mua sắm... như một nhu cầu giải trí, thỏa mãn chút tò mò.
Chẳng nhẽ lại kết thúc bài viết như hàng trăm bài báo khác đã viết, đại ý là thêm một hồi chuông báo động về văn hóa đọc của chúng ta được rung lên, nhất là ở một nơi như Hà Nội "ngàn năm văn hiến"? Mà hình như có gióng chuông lên thì nó cũng nhanh chóng bị hòa tan vào mớ âm thanh hỗn độn, chứ làm sao gây được sốc như các "típ” sách best-seller! Nguồn:
DNSG Cuối tuần Số lượt đọc:
1861
-
Cập nhật lần cuối:
04/02/2009 04:02:31 PM
Ý kiến của bạn về bài viết:Không thể là một tình yêu dễ dãi03/09/2010 07:45' AM Cuối năm 1997 trên báo Tuổi trẻ có cuộc bàn luận khá lý thú chung quanh câu chuyện "Thanh niên bảo vệ và phát triển văn hóa dân tộc". Cuộc trao đổi trong mấy tháng cho thấy đây là một vấn đề bức xúc, đáng được mang ra để mọi người trình bày cách hiểu riêng của mình. Theo dõi phát biểu của các bạn trẻ, tôi đặc biệt chú ý những ý kiến tuy có vẻ "ngược dòng", nhưng rất thành thực, đại loại như "Tôi có nghe nói văn hóa dân tộc hình như là chèo, hát tuồng, áo dài", từ đó cho "văn hóa dân tộc chỉ là vật gợi nhớ", ta "đừng mất thì giờ về những việc rườm rà" ấy, và nói thẳng ra thì "cái lo mất gốc sao bằng cái lo lạc hậu". .. Chẩn bệnh ảo tưởng24/08/2010 09:55' AM Nói về ảo tưởng như một “căn bệnh thời đại” thì không ai có thể “bắt mạch” chuẩn hơn các chuyên viên tâm lý. Và để có một cái nhìn thực tế sâu sát nhất với căn nguyên của vấn đề, trong chuyên đề này, mời bạn cùng tham khảo ý kiến của một chuyên viên tâm lý. Tâm sự người đi hội thảo18/08/2010 09:40' AM Tuy không có một văn bản nào quy định sẵn, song ai cũng hiểu thời nay
được mời dự một cuộc hội thảo nào đó tức là một phen tên tuổi người làm
khoa học được khẳng định... Một Đại tá 20 năm không có lương hưu15/08/2010 11:58' AM Vào lính Vệ quốc đoàn trước Cách mạng Tháng Tám, từng đánh trận ở Điện Biên Phủ, từng làm nhiệm vụ đặc biệt gìn giữ thi hài Bác Hồ, từng là cán bộ nghiên cứu Lịch sử Quân sự, lặn lội đảo Trường Sa, là Đảng viên 50 năm tuổi Đảng, được phong quân hàm Đại tá tháng 12-1987, đó là Đại tá Vũ Quang Kha, người đã 20 năm nay không nhận được lương hưu... Chó và quan tham, xưa và nay…10/08/2010 07:52' AM Thì đã có bao nhiêu vụ tày đình mà chúng chỉ bị “khiển trách” hay “từ chức” để rồi vẫn ôm cả đống tài sản ăn cướp của nhân dân, con cháu ăn mấy đời cũng không hết! Nếu không “chạy án” được thì cũng chịu khó ngồi vài năm, có đệ tử cơm bưng nước rót, rồi “cải tạo tốt”, được ra tù sớm lại tha hồ… Quan trọng cửa trước, coi thường cửa sau04/08/2010 09:13' AM Tính “ăn ngay nói thẳng” hay tính “thẳng thừng” là một cách dịch nhẹ nhàng của từ “bluntness” vì từ này còn có nghĩa là “tính lỗ mãng”. Thoạt đầu, tôi ngạc nhiên khi có người nói rằng người Việt có tính “ăn ngay nói thẳng”, vì tôi thấy người phương Tây mới thường không che giấu ý nghĩ của mình... Nói bóng nói gió31/07/2010 09:25' AM Theo kết quả tin cậy của một dự án nghiên cứu đã được thực hiện , người Mỹ nói 7,439 từ trung bình mỗi ngày. Để tìm hiểu vấn đề, các nhà ngôn ngữ học Mỹ đã thu âm hơn 1,000 người thuộc nhiều bộ phận xã hội từ buổi sáng đến lúc ngủ đêm, rồi nghe lại, đếm lại – họ lắp “meter taxi” ngay trên miệng. Mặc dù chưa có cuộc khảo sát lớn (tôi đề nghị các nhà ngôn ngữ học Việt Nam vào cuộc) nhưng theo những gì tôi quan sát trong mấy năm gần đây, mức số trung bình ở Việt Nam phải hơn, thậm chí gấp đôi. Đáng sợ nhất là những cách nghĩ tưởng như rất có lý28/07/2010 06:47' AM Nếu không tìm cho ra những căn nguyên văn hóa đứng sau những hiện tượng tiêu cực đang là những ung nhọt nhức nhối trên cơ thể cả xã hội, thì cuộc đấu tranh ở đây sẽ chẳng khác là bao so với chuyện chặt đầu tên giặc Phạm Nhan ngày xưa: cứ đầu này bị chặt, đầu khác lại mọc... Bài khác: Bữa cơm gia đình Hà Nội01/01/1900 12:00' AM Phải là một kẻ cô đơn, một người rơi vào hoàn cảnh gia đình không trọn vẹn, không hoàn chỉnh mới thấy không khí gia đình là quý báu như thế nào, nhất là những bữa cơm gia đình, dù nó là hàng ngày nó quen thuộc với ta suốt một đời... Nó là tình yêu, là sức khỏe, là thương mến, là tình máu mủ ruột rà… hơn thế nữa, nó còn chứa đựng nhiều yếu tố văn hóa, và thực chất, nó chính là một phần của văn hóa Thăng Long - Hà Nội. Thượng đế sẽ mỉm cười01/01/1900 12:00' AM Việt Nam gia nhập WTO! Dẫu biết mình chỉ là một trong hơn 80 triệu người thầm lặng ở đất nước này, nhưng vẫn cứ thấy vui. Niềm vui không có hình dáng cụ thể nhưng rất rộn ràng và khó lý giải. Buổi sáng cuối tuần, ngồi với những bạn bè quen thuộc mà bỗng thấy họ mới mẻ, vì câu chuyện phiếm vòng vo một hồi lại quay về với đề tài WTO. Uốn theo chiều gió01/01/1900 12:00' AM Người xưa vẫn dạy: bậc thánh hiền phải biết xử với người đời không có giây phút nào là không ôn hòa trung hậu, muốn như vậy thì phải Hòa nhi bất đồng (cư xử với người hòa hợp mà không dựa theo quá trớn), Hòa nhi bất lưu (cư xử với người hòa nhã mà không a dua), Quần nhi bất phát (liên hợp với mọi người chan hòa mà không vào bè kết phái với ai) nhưng nay làm theo không dễ dàng bởi số lượng người có thính giác và vị giác nhanh nhạy rất nhiều, mỗi khi gió nổi lên, khả năng xuất hiện phong nhân là bất khả kháng, lúc ấy thì biết nghe ai? Sư bảo sư phải, vãi bảo vãi hay! Ông quái01/01/1900 12:00' AM Các cụm từ có liên quan tới chữ "quái", đều tạo cảm giác cho người nghe thấy gai rợn và ghê ghê... Ngay cả mấy ông nhà văn, nhà thơ có tâm hồn mộng mơ, đa sầu, đa cảm, dễ xúc động và hay lụy tình cũng không khoái dùng từ quái cho lắm. Theo như từ điển từ và ngữ Việt Nam, quái là "danh từ” chỉ con vật tưởng tượng có hình thù ghê gớm, lúc nào cũng chỉ chực hại người. Tùy theo từng hoàn cảnh cụ thể, người ta có thể dùng từ quái đi kèm với các từ (ác, dị, đản, gở, lạ, thai, vật...). Tóm lại, dù có đứng một mình hay song hành với từ khác thì cứ có từ quái là chẳng hay ho gì? Thói hư tật xấu của người Việt: Lãng phí, mất gốc, học đòi01/01/1900 12:00' AM Những chốn ăn chơi của Hà Nội là nhất Bắc kỳ, cái đó rành rành không ai chối cãi. Nhưng chúng ta phải buồn phiến mà nhận ra rằng những hiệu cao lâu (1) có danh và bền vững đều là của người Tàu Thói hư tật xấu của người Việt: Tầm nhìn hạn hẹp, cam chịu, lẫn lộn, kìm hãm nhau01/01/1900 12:00' AM Xét nước ta học văn học của Trung Quốc bắt chước quá sâu, có khi mất cả chân tướng của mình. Từ khi hấp thụ văn minh Trung Quốc, không phân biệt tốt xấu cái gì cũng thâu vào, lựa chọn không tinh, được không bù mất. Thói hư tật xấu của người Việt: Thiếu tri thức, học vụ lợi, dễ tầm thường01/01/1900 12:00' AM Tôi thường thấy ở mình kẻ nào khôn hơn chút đỉnh, giao thiệp với người kém hơn chút đỉnh, thuần chỉ nói dối. Đứa “ăn cắp có giấy”, đứa ăn cắp chưa có cấp bằng cũng đều một mực như thế cả... Chuyện về hưu01/01/1900 12:00' AM Thời nay, nhiều quan to về hưu không có được cái thanh cao như thế của tiến nhân. Người thì bòn Nhà nước (tức là nắn túi dân đóng thuê) một chuyến du lịch giả mạo hàng chục ngàn đô |